"Ha hả, Tử Hậu, ngươi là trẻ lên ba đấy à?! Nơi này đã là chốn thị phi, là trung tâm của vòng xoáy quân chính, ngươi còn muốn giữ mình trong sạch, đang nằm mơ giữa ban ngày đấy phỏng?!"
Triệu Văn Hoa cười khẩy một tiếng, tỏ vẻ khinh khỉnh trước suy nghĩ ấu trĩ và viển vông của Chu Bình An.
"Làm người thì phải có ước mơ, bằng không có khác gì con cá ướp muối đâu. Dù biết là viển vông, nhưng học trò vẫn muốn thử một phen. Nếu quả thật không xong, mong Triệu sư lại cho học trò một cơ hội." Chu Bình An ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Triệu Văn Hoa.
Triệu Văn Hoa tỏ vẻ không vui, nhìn chằm chằm Chu Bình An, cười lạnh nói: "Lại cho ngươi thêm một cơ hội?! Tử Hậu, ngươi coi ta là kẻ mở tiệm buôn chắc, cho ngươi một cơ hội rồi lại thêm một cơ hội nữa?! Vừa rồi ta đã nói rõ, đây là cơ hội cuối cùng. Ngươi nắm chắc lấy, hai ta vẫn là thầy trò, bất kể là lương thảo hậu cần hay báo công thỉnh thưởng, vi sư sẽ chiếu cố ngươi. Còn nếu ngươi không biết nắm bắt, vậy thì sau bữa cơm này, bước ra khỏi cánh cửa kia, chúng ta chính là kẻ thù! Ta không trách ngươi bất nghĩa, ngươi cũng đừng trách ta vô tình!"




